Thân ảnh ấy đẹp đến kinh hồng, cốt cách tựa thần tiên ngọc cốt, cứ lặng lẽ đứng đó mà như gom hết mọi ánh nhìn trong thiên địa, trở thành tồn tại duy nhất giữa thế gian.
Tuy không nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng Nguyệt biết nàng là ai.
Hai mắt Nguyệt đỏ hoe, phịch một tiếng quỳ sụp xuống.
Lúc này, nàng đã không còn chút sức lực nào để khóc lẫn lên tiếng.




